Blog

  • Trưa! Nắng! Nóng!

    Đó là những gì miêu tả cô đọng nhất mấy ngày nay. Trời trong xanh bát ngát không gợn lấy một áng mây dù là mỏng manh nhất, chỉ có nắng, cái nắng vùng nhiệt đới giữa những tháng hè!!! Trời thành phố lúc nào cũng như đang mưa một cơn mưa lửa. Hơi nóng từ bát ngát giữa tầng không, xuyên qua những tán cây thưa thớt bé nhỏ, lướt qua bầu không khí và dội xuống con người.

    Đến nỗi nhiều khi ông trời làm mình ái ngại những ngày chỉ học một buổi sáng. Trạm xe bus không có nhà chờ, những bóng người loáng thoáng núp vào mái hiên, tàn cây, thậm chí là núp dưới cái bảng tên trường bé tẹo, thoắt ẩn thoắt hiện theo nhịp điệu của những chiếc xe bus.
    Lâu lắm rồi mính mới lại phải đem dù ra sử dụng khi đón xe. Và cũng lâu lắm rồi mình quên phải dặm vá lại chiếc dù thân yêu ấy. Đây là cây dù thứ 3 trong quãng đời sinh viên của mình. Chiếc dù đầu tiên là mượn lại của mẹ, nó vốn đã cũ mòn, chắp vá lại cũng không cầm cự được bao lâu. Chiếc thứ hai không may cong queo sau một lần chen xe buýt. Và giờ là chiếc này, chiếc mới nhất và cũng có vẻ là lâu nhất (do nó ít sử dụng nhất).


    Hình ảnh chỉ có tính chất minh hoạ

    Ngày trước, cũng như bao nhiêu người thành phố, mình không có thói quen xài dù. Cũng lạ, ở cái xứ sở nhiệt đới nắng thiêu nắng cháy này, ấy vậy mà con người lại ít sử dụng dù. Người ta chế ra khẩu trang, găng tay, áo khoác, vớ dài, vớ ngắn, nó rộng vành, nó kếp, nó bảo hiểm có gắn vành, sunplay, sunsilk blah blah blah v.v…. đủ mọi dụng cụ chỉ để ngăn lớp da của mình tiếp xúc với nắng nhưng lại không mấy ai để ý đế cây dù xưa cũ và hiệu quả kia. Dù có thể tạo ra một bóng râm cho ta núp trú, một lớp khiên ngăn cách ta và ánh những luồng "lửa trời" bỏng rát mà không cần thiết phải bít bùng từ đầu xuống cổ đến tận từng cái móng tay móng chân như những trang phục kia. Thế nhưng tiếc là dù không thể được sử dụng với xe máy.

    Dù là đi bộ! Hoạ chăng chỉ có những cặp tình nhân đèo nhau bằng xe đạp mới che dù. Ở cái xứ xở oi bức này, con người có thể bỏ phí hàng giờ trong các hàng quán (nhất là cái thể loại quán nhậu), nhưng chẳng mấy ai muốn dành thời gian rong ruổi ngoài đường. Người ta ào ra đường với xe máy thay thế đôi chân, vội vã phóng đi rồi vội vã phóng về. Ai cũng muốn phóng cho nhanh phần mình, cốt để tránh cho được cái nắng, cái nóng của đất trời, mặc dù kèm theo đó là kẹt xe, nguy hiểm, căng thẳng, và đôi khi chậm hơn cả đi bộ. Thế nhưng chẳng ai muốn phải đi bộ và cầm dù cả.

    Phải đến khi vào đại học vài tháng, mình mới dùng dù. Ở một nơi mà không phải ai cũng có xe và nắng còn hơn trung tâm thành phố thì dù lại có dịp trổ tài của mình. Dạo đó mình đi bộ thật nhiều và dùng dù thật nhiều. Xuống xe bus: đi bộ! Trưa học xong, muốn ăn cơm: đi bộ! Học xong đón xe về nhà: đi bộ! Rong ruổi những con đường sỏi đá của khu vực làng Đại học, khi đi với bạn, lúc đi một mình, chỉ có dù là luôn luôn đem ra sử dụng. Lắm khi sau buổi sáng học cơ sở này, cả thầy và trò phải hành quân qua cơ sở khác, dù được bung tối đa, và tiếng cười rộn rã tối đa. Thời sinh viên của một đứa con thành phố! Không có nhà trọ, không có văn nghệ, không có cây đàn sinh viên, chỉ có cây dù!!!

    Giờ thì trường quy hết về một cơ sở, căn tin ngay trong khuôn viên, thời gian dù nằm im trong ba lô ngày càng nhiều hơn. Mình không còn đón những tuyến xe buýt dành riêng cho sinh viên (mà bây giờ, những xe đó cũng đã đổi tên tuyến, không còn chữ S đặc trưng ở trước nữa), bây giờ mình bắt tuyến xe nào đến gần trường nhất có thể! Xe không vào làng ĐH mà dừng tại suối tiên, bên đường quốc lộ. Chỉ cách có 5 phút đi bộ, mình chẳng buồn bung dù. Ăn trưa ngay trong căn tin trường, chỉ cách một bãi cỏ cháy, mình cũng chẳng bung dù. Đón xe về ngay trên quốc lộ trước mặt trường, núp bạ đâu đó chờ xe, mình cũng chẳng bung dù. Mãi mấy hôm nay mình mới lấy dù ra.

    Thế là năm 3 rồi dù ơi, chỉ còn 1 năm nữa thôi, rồi sau này biết bao giờ tao sẽ lại lấy mày ra. Thời sinh viên của tao trôi qua quá nửa rồi dù ạ, và nó vẫn đang cứ trôi dần, trôi dần.

  • Phủi bụi.

    Bỏ mặc mày lâu quá rồi blog hỉ. Dạo này tao chẳng biết viết gì cả blog ạ, tâm hồn tao khô cứng rồi chăng? Hay tại tao lười? Hay tại vì tao không có gì để viết? Dạo này mỗi khi ngồi trước máy tao không còn mộng mị nữa blog ạ. Chưa có thật nhiều project để kéo tao căng ra như dây đàn giống hồi trước. Những chuyện ức chế thì giờ là quá khứ rồi. Mỗi khi ngồi trước máy tao chỉ có muốn chơi thôi. Facebook, báo điện tử, chat chít, nghe nhạc, xem film, ngồi tự kỷ nhìn ratio mình nhích dần từng con số nhỏ đằng sau dấu phẩy trên cái trang thống kê của tracker. Những việc điển hình của tao khi ngồi trước máy tính dạo gần đây đó blog ạ.

    Nhàm quá nhỉ, chán quá nhỉ. Bản thân tao còn thấy chán. Cũng những lúc về quê, những buổi chiều ngồi nhìn ra cửa sổ xe bus, nhưng những cảm xúc đó thường chẳng kéo được về tới nhà. Học kỳ trước lúc về tới nhà tao phân vân giữa lướt net và code, học kỳ này tao phân vân giữa lướt net và game blog ạ. Những cảm xúc kia chợt đến rồi cũng vội đi. Tệ quá phải không blog nhỉ?

    Có vẻ như một lần nữa, lại một lần nữa, tao lại sử dụng máy tính một cách sai lầm rồi blog ạ!!!!

  • emerge mplayer trong gentoo với vdpau

    Để nó chịu chạy với vdpau ngoài việc thêm vdpau vào USE flags, còn phải thêm video_cards_nvidia

  • Tuổi 21.

    Vào một tracker quen, buồn buồn ngồi xem lại profile của mình, số 21 nào hiện ra kế bên nick name mình thế kia. Nhìn lên góc màn hình! 2010! Còn 5 tháng nữa chứ mấy! Mình gần như quên mất! Xa mất rồi cái độ tuổi bé bỏng ngây thơ, hơn hai thập kỷ tồn tại trên cuộc đời mà sao mình cứ ngỡ như mới hôm nào thế nhỉ.

    Vậy là sắp hết luôn rồi cái độ tuổi đôi mươi tròn trĩnh của hoài bão và khát vọng. Ta sắp bước vào cái độ tuổi của trưởng thành, lao động và cống hiến rồi đây sao. Ôi con số kia làm ta thẹn hổ với chính mình, tuần vài buổi cắp ba lô lên giảng đường, ngồi tự hỏi ta đã làm được gì cho cuộc đời tươi đẹp???

    Tuổi 18 ta bước vào đại học, bao mộng mơ viễn cảnh vẽ trong đầu. Những nghĩ ngợi vu vơ, những hình ảnh mà ta cứ tưởng tượng cho mình, rồi lắm khi ngồi trước màn hình cười như một thằng tự kỷ. Để rồi vài tháng sau cũng chỉ là cắp ba lô bước lên giảng đường. Không trọ học, không làm thêm, không liên hoan văn nghệ cũng chẳng được bao nhiêu cái hoạt động phong trào. Một nhịp điệu đều đều như cấp 3 vốn vậy.

    Hai năm sau số hai mươi chẵn đẹp. Ừ thì hết rồi thời năm nhất vô tư, ta thấy mình già đi trong cuộc sống giảng đường, nhưng chẳng biết có trưởng thành thêm không nữa. Những bất cập ta vốn đã quen rồi, nên chẳng nói chẳng than chỉ cười trừ cho qua chuyện. Đấy có gọi là trưởng thành được hay chăng. Chọn chuyên ngành với chẳng bao nhiêu định hướng. Cả năm ngành hết thảy quá mông lung, mình cần gì! Ngành dạy gì!! Có bấy nhiêu thôi mà sao nó khó. Thôi thì chọn một cái ngành khoa học, cốt là để có cái mà học những năm cuối trên gảng đường. Những ngành kia chỉ nhiều skill chứ không nhiều điều để học. Ô vậy thế là tự mình chọn học đấy thôi!!!

    Học! Học nữa! Học mãi học hoài không thấy hết!!!
    Cái sự học cứ đều đều như từ xưa vốn vậy.
    Tuần vài buổi cắp ba lô lên đường.
    Cái sự học lắm khi khiến chính mình phát ngán.
    Nhưng chính mình không can đảm để dứt ra.
    Cái sự học thanh cao đáng quý trên cuộc đời.
    Như đang được mình dùng như vỏ ốc
    Để rút vào trốn cuộc đời vô định chông gai.!!!

  • Thơ không thẩn!!

    Mình sưu tầm được bài này cũng lâu rồi, nhưng nó là lossless nên post lên hơi phê. Hôm nay bỗng dưng dâng cao cảm xúc nên ngồi type lại vào blog vậy.

    Bài "Mẹ" của nhà thơi Đỗ Trung Quân do nghệ sĩ Thái Hoà ngâm:

    Con không đợi một ngày kia khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc
    Ai níu nổi thời gian !
    Ai níu nổi bao giờ!
    Con mỗi ngày một lớn lên, mẹ mỗi ngày thêm cằn cỗi
    Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn.

    Con không đợi một ngày kia có người cài lên áo cho con một nụ bạch hồng
    mới thảng thốt nhận ra mình mất mè
    Hoa đẹp đấy cớ sao lòng hoảng sợ
    Giọt nước mắt kia bao lâu nữa của mình

    Ta ra đi mười năm xa vòng tay của mẹ.
    Sống tự do như một cánh chim bằng.
    Ta làm thơ cho đời và biết bao người con gái,
    có bao giờ thơ cho mẹ ta không?
    Những bài thơ chất ngậm cả tâm hồn!
    Đau khổ! Chia lìa! Buồn vui, hạnh phúc !
    Có những bàn châm giẫm xuống trái tim ta độc ác
    mà ta vẫn cứ đem về thao thức làm thơ.
    Ta quên mất thềm xưa dáng mẹ ngồi chờ!
    Giọt nước mắt già nua không ứa nổi.
    Ta mê mãi trên bàn chân rong rủi.
    Mắt mẹ già thầm lặng dõi sau lưng.
    Khi gai đời đâm ứa máu bàn chân,
    mấy kẻ đi qua mấy người dừng lại!
    Sao mẹ già ở cách xa đến vậy!
    Trái tim âu lo đã giục giã đi tìm!
    Ta vẫn vô tình ta vẫn thản nhiên.
    Hôm nay anh đã bao nhiêu lần dừng lại bên phố quen,
    ngã nón đứng chào xe tang qua phố
    Ai mất mẹ sao lòng anh hoảng sợ.
    Giọt nước mắt kia bao lâu nữa của mình!

    Bài thơ này xin thắp một bình minh,
    trên đời mẹ bao năm rồi tăm tối.
    Bài thơ như nụ bạch hồng,
    con cài sẵn cho tháng ngày sẽ tới!
    Con cài sẵn cho tháng ngày đã tới!!
    Con cài sẵn cho tháng ngày đã tới!!!

  • Good evening, my blog.

    Dạo này tao bỏ bê mày quá hả blog. Hồi đó có dạo tao chăm chút viết

  • Tạo wallpaper (desktop backgrounds) slideshow với gnome 2.28.

    Gnome từ các phiên bản 2.24 trở lên đã bắt đầu có tính năng tự động chuyển wallpaper theo thời gian. Tuy nhiên tính năng này ban đầu còn rất cùi bắp, do chúng dựa vào tên hình và tính năng hạn chế. Tuy nhiên nếu bạn dùng gnome 2.28 (có trong Fedora 12 và Ubuntu 9.10) và chọn thử bộ hình mang tên "cosmos" bạn sẽ thấy chúng có rất nhiều hình nền bên trong được thay đổi liên tục.
    Dù rất thích thú với những tấm hình vũ trụ này nhưng mà để mãi một bộ hình đó hàng tháng cũng bắt đầu thấy ngán dù chúng có thay đổi liên tục đi nữa, nên mình quyết định chuyển kho hình nền hiện có thành dạng slideshow để xem đổi qua đổi lại cho đỡ ngán.
    Sau khi mò mẫm cấu trúc thư mục cosmos trong /usr/share/background và google thêm trên mạng mình cũng dung được cách nó hoạt động:
    http://www.linuxjournal.com/content/create-custom-transitioning-background-your-gnome-228-desktop

    Có thể thấy slideshow này được điều khiển bằng một file xml định trước, cho phép bạn chọn thời gian hiển thị của từng hình, thời gian chuyển đỗi giữa 2 hình bất kỳ cũng như thời gian bắt đầu chạy slideshow trong ngày. Nếu là người tỉ mĩ bạn thậm chí có thể đặt cho những tấm hình xuất hiện vào một thời gian nhất định trong ngày, hơi bị tuyệt vời, có điều hơi… khó xài.

    Do không có một tool nào có giao diện trực quan hỗ trợ soạn cái file .xml đó nên chỉ có thể gõ nó bằng tay mà thôi. Và nếu trong slideshow có hàng trăm hình thì ngồi gõ gần như là bất khả thi mất. Cũng may mình không phải là người quá tỉ mĩ và yêu cầu cao nên mình chỉ cần một slideshow với toàn bộ hình trong folder (vốn đã phân chủ đề sẵn) được slideshow với một thời gian bằng nhau là cũng quá OK rồi. Và yêu cầu đơn giản vậy thì một script là gọn nhất. Sẵn dịp đang vọc python nên mình lôi ra viết luôn (cái này viết bằng shellscript cũng được nhưng mà lười quá :D)

    createSlideShow.py

    Cách xài:
    cd vào thư mục chứa hình rồi gọi script đó ra, file script đặt đâu cũng được vì nó sẽ chỉ thao tác trong current working dirctory. Nó tìm tất cả file *.jpg và *.png trong thư mục đó (không đi vào thư mục con) và tạo ra một file .xml ngay trong đó luôn.

    Sau khi có file .xml thì làm theo hướng dẫn ở phần sau của link trong trang linux journal là được. Hoặc lười vào link thì coi ở đây:

    Mở hộp thoại Wallpaper:


    Chọn add thêm wallpaper


    Chọn all files để nó hiện file .xml


    Nhấn open để hoàn tất.

  • It’s in English, again!!

    The hardest term ever since I set foot in this university. Twenty-two credits in six classes, I was almost drowned in projects, assignments, and exercises. Too much coding has dragged down my writing and natural language skills considerably. But now I'm in need of writing skills once more time!!
    (Well, to be frankly, this skill is required for the paper that go along with those projects and assignments. Don't let your mind take an image of me playing with words and do some art-ish things!! Art is just not for me).

    OK!! Enough complaining. Let's be a little bit more talkative: This semester is one of the most exciting semesters. I once again felt the eagerness that was soon lost after the first terms. I've quite a few cool achievements (most of them came out of luck, though). It's actually a very nice terms (at least before all the deadline due).

    But what is below the water line of the iceberg is more important.
    The first thing is a big WHY: WHY can't I muster all these eagerness and energy at the time I need them most? WHY do they always come after a some big changes.
    Secondly: WHAT IF luck didn't shine upon me in the early stage of this term? What if the new class had turned out to be terrible?
    Lastly: When I was graduate (there's always a possibility of disastrous event – but I think it's acceptable to look-ahead for that day), what will I be then? Can I cope with all the hardness, toughness, all the weights of responsibility and expectation, all the cruelty and rough of the… world.

  • Xém toi con linux

    Hôm nay (cũng có thể gọi là hôm qua) đã có một hành vi chơi dại là tải bản chrome cho ubuntu về rồi untar cái file data.zmla trong đó vào /

    Hậu quả đầu tiên là gnome nhanh chóng trắng nhách, ko còn hình mà chỉ còn chữ. Login ra thì ko vào lại được. Sau đó đến avaih-daemon và haldaemon không khởi động được.

    Sau một hồi mò mẫm thì phát hiện ra là ngoài root ra khong user nào có thể truy cập vào máy, khiến cho các user chuyên dùng để chạy avaih-daemon và haldaemon cũng liệt dương theo. Và dĩ nhiên là cả user mình vẫn dùng để vào máy.

    Cuối cùng thêm một hồi mò mẫm và google thì phát hiện ra là thư mục / , thư mục home của mình đã bị set thành thư mục với owner là root và quyền truy cập 700.
    Thế này có chết không cơ chứ, hèn chi không ai truy cập vào máy được là phải rồi.