Blog

  • Tôi là kẻ vô tâm ??

    Hôm nay mẹ về ngoại đám giỗ còn tôi ở lại nhà và vù lên thư viện trường. Lúc tôi về thì không thấy mẹ đâu, cứ ngỡ mẹ vẫn còn đang trên xe về nhà, lát sau mẹ từ bên hàng xóm về và báo với tôi một tin bật ngửa, ông ngoại mất rồi. …

    Tôi đón nhận tin này vừa ngạc nhiên vừa bối rối. Ông tôi không được khoẻ, tuổi ông đã ngoài bát tuần, căn bệnh cao huyết áp bám theo ông đã nhiều năm rồi, gần đây lại phát hiện thêm bệnh suy thận. Đã nhiều lần tâm trí tôi lơ mờ hiện ra cái tin sét đánh này, nhưng rồi tôi nghĩ đó chỉ là những lo ngại vu vơ, rằng cái ngày này còn xa lắm, ngày mai là ông sẽ xuống thành phố tái khám, bác sĩ lại bảo ông tuổi cao cần tịnh dưỡng, lại sẽ cho ông một bịch thuốc to tướng đem về quê, mọi chuyện sẽ lại như thế, còn lâu lắm mới tới cái ngày này mà, tôi luôn nghĩ như thế, vậy mà bây giờ…

    Từ nhỏ tôi đã không có nhiều kỷ niệm với ông. Ông tôi không ân cần ra đón mỗi khi tôi về quê như bà, ông không chơi đùa với tôi lúc tôi còn nhỏ, cũng không thuộc nhiều chuyện đời xưa, chuyện cổ tích như bà tôi. Ký ức tuổi thơ của tôi về ông là một người thầm lặng, luôn lầm lũi trong cái phòng nhỏ của mình. Hằng ngày ông chăm sóc nhan khói, bày biện bàn thờ, quét dọn nhà cửa, chăm lo cửa nẻo, pha trà tiếp khách dù nhà ngoại tôi không nhiều khách viếng lắm và hầu hết họ cũng ra sau bếp kiếm bà tôi. Tôi cũng ít khi nói chuyện với ông, những câu chuyện của ông không tếu lâm hay giật gân như của bà, ông thường nói với tôi về nhân tình thế thái, về thời sự đó đây, ông nói với tôi rất nhiều như ít khi nghe tôi nói lại vì ông chê bọn hậu bối chúng tôi là ngựa non háu đá. Tôi nghe nhưng câu chuyện của ông một cách hững hờ chiếu lệ, phần vì cùng một tin tức thế giới đó nhưng tôi lại hiểu khác ông. Chỉ những chuyện về ngày xưa ông đi hoạt động nội thành hay chuyện các quan quyền ngày nay cậy thế cách mạng là tôi thích nghe. Nhưng ông ít khi kể chuyện này cho tôi vì ông chê tôi con nít ranh biết gì mà nghe, làm tôi toàn phải nghe lóm lúc ông nói chuyện với mẹ hay với người khác. Bây giờ thì dù tôi có muốn nghe lại những câu chuyện chán phèo của ông cũng không được nữa rồi.

    Mẹ tôi kể ngày đó mẹ khó nuôi lắm, đau yếu liên miên (giống y tôi hồi nhỏ), bà ngoại đi xem thầy, thầy bảo cái này là do nghiệt của ông từ đời xửa đời xưa nào đó, nay muốn nuôi được mẹ tôi thì mẹ tôi không được gọi ông là ba mà phải gọi là cậu, giáng ông xuống một cấp. Và thế là từ mẹ tôi cái danh xưng này truyền qua các cậu các dì, gọi dần thành quen nên chưa có một người con nào của ông trìu mến gọi ông một tiếng "Ba ơi". Tôi không thấy ông buồn, hằng ngày ông vẫn âm thầm lặng lẽ chăm lo bà thờ, nhan khói, quét dọn từ trong nhà ra tới ngoài hiên, những khi mạnh mạnh trong người ông lại vác búa ra bửa củi, vác cuốc khai mương, để rồi mỗi bữa dì tôi lại lên gọi "Cậu ơi xuống ăn cơm".

    Mỗi khi về quê tui hay giành phần chẻ củi với đào mương của ông, dù nhiều khi mấy cái này hôm trước ông vừa làm xong giờ tôi chỉ còn qua loa chiếu lệ nữa là xong. Những lúc ấy ông cũng chẳng nói gì, chỉ dặn tôi cây búa này trái tính, làm cẩn thận. Rồi ông lại quay vào phòng, cái thế giới riêng của ông, ông sống trầm trầm, ít nói, ít biểu hiện thương yêu. Cứ thế, ông sống lặng lẽ như một cái bóng trong nhà, lầm lũi, chăm lo những việc không tên nho nhỏ, làm cái này cái kia, đóng lại cái bàn cái ghế, sửa lại cái cửa cái khoen. Đôi lúc ông lại "canh me" kiếm người tâm sự, mọi người trong nhà lại nghe tiếng được tiếng mất rồi kiếm cớ thoái lui. Nay thì không còn được tâm sự với ông nữa rồi.

    Từ đó đến giờ trong khu phố tôi cũng có vài cái đám ma. Những cái tin hàng xóm có người mất thường được tôi đón nhận ngạc nhiên và pha chút ưu tư. Người mới nói đó, cười đó, nay đã nằm xuống đối với tôi sao mà nó bàng hoàng lắm, nhìn cảnh gia đình người ta thương tiếc khóc nức nở, tôi lại trộm nghĩ liệu đến một lúc nào đó trong nhà tôi…. Rồi thì tôi cũng lại gạt cái ý nghĩ gỡ đó đi, nhưng nay thì không gạc được nữa rồi. Tôi nghe tin mà bàng hoàng, bối rối.

    Nhưng dường như tôi không buồn, hay chí ít tôi không trực tiếp buồn mà tôi chỉ buồn khi thấy mẹ tôi buồn, thấy ba tôi thường ngay cũng vô tâm chẳng kém tôi nay cũng biến sắc. Từ chiều lúc nghe tin tới giờ tôi chưa rơi được giọt nước mắt nào, ký ức của tôi về ông cứ mông lung mờ ảo. Ông đi tôi chưa về, tôi bảo mẹ để tôi ở lại coi chừng anh hai. Tang gia bối rối đưa anh về không quản được lại sinh bất tiện. Lý do nghe có vẻ thánh thiện nhưng liệu đó là thánh thiện hay vì thực tâm tôi không nỡ xa rời cái máy tính và những trò vui vô bổ. Tôi bỏ mẹ chừng nào động quan tôi đưa anh về, nhưng mẹ tôi bảo ba về đón hai đứa. Mẹ hiểu tôi quá, xưa nay tôi có giúp gì được mẹ cha đâu, dài lưng tốn vải ăn ầm ầm, học tàn tàn, làm lấy có. Bằng tuổi tôi người ta đi làm thêm phụ giúp gia đình đỡ đần cha mẹ, còn cái thân tôi bước ra ngoài là co dúm lại, tôi luôn cho rằng mình sợ giao tiếp, nhưng còn cái sự thiếu dũng khí để đối diện với nỗi sợ của chính mình thì tôi không thừa nhận. Cứ thế tôi sống và dung dưỡng cái tính ích kỷ của mình, để rồi khi sự cố ập đến tôi lại ngồi kiểm điểm lại mình và tự hỏi, phải chăng tôi là một kẻ quá vô tâm ? :worried:

    NGOẠI ƠI !!

  • viết chi đây.

    So, It has been a while since my last post here. The truth is I don't have any inspiration to write anything. My writing skill is going down, both Vietnamese and English. I don't know if it was because learning, anyway, this entry would be one of my desperate attemps to stall the progress, no little secrets as usual 🙂
    Thing is fine recently, not thing gone bad, but there's nothing good. My USB stick broken down, I my computer hasn't been clean up for… decade. But the root of all problems is I start seeing the future so dull, just like the bad old day in high school. What will happen next, what will that semester be, what will that month be, what will tomorrow be? I don not know, I cannot know. Is it true that I am losing my target, I'm wandering day after day without destination. For I cannot make up my simplest short term aim: what faculty will I choose?
    For my little secret thing, what will it be? What should I do? Go on or give up? I defenitely don't want to give up. Go on? HOW? I'm so happy that it hasn't gone bad recently, but I have no idea 'bout how to make it better. For every move I make, every word I speak, I fear thing may be messed up. STRESS, NOOB!!!

    :sign:

  • Ngày mốt tôi thi lại.

    Đau đớn khi phải ghi cái title thế kia, mới chỉ năm đầu tiên mà mình đã bị "làm sinh viên rồi". Giang hồ đồn đại "ko thi lại ko phải sinh viên", rồi thì "trăm năm kiều vẫn là kiều…". Nhưng mình ko nghĩ nó lại ngay năm nhất thế này, hà cớ chi mà phải "nếm mùi đời" sớm thế chứ".
    Chủ quan, lười, học tủ v.v.. lý do thì nhiều nhưng quanh đi quẩn lại thì cũng chỉ 1 câu: "Tại mày chứ tại ai, than van vớ vẩn" 🙁 Chán ơi là chán chán như con gián, hôm nay lên thư viện ngồi ôn toán thi lại, ôi cái thư viện một chiều mưa. Trời tối om, chỗ mình thường ngồi trong thư viện chỉ được chiếu sáng bằng duy nhất một cái giếng trời 😐 khỏi nói chắc mọi nguười cũng hiểu há. Nhưng mà quan trọng là trong cái không gian tĩnh mịch ko sáng lắm đó buồn quá 🙁 Mình ghét cái mưa này, buồn chết đi mất, toàn gợi tâm trạng, ghét nói ko thành lời.

  • Gõ Telex với scim trên linux.

    Hiện scim vốn được phát triển thường xuyên đã tỏ ra ưu việt hơn các phần mềm gõ tiếng việt lâu đời trên linux như xvnkb hay x-unikey. Scim có khả năng mở rộng lớn và cho phép người dùng tự viết file định nghĩa kiểu gõ mà không cần biết qua nhiều về lập trình.
    Hiện tại thì kiểu gõ telex cho scim mình thấy file do anh Đoàn Tuấn Lộc làm là gõ mượt nhất, nhanh mà khá chuẩn xác. Nhưng có hơi khó chịu là nó không có tính năng biến [ thành ơ mà mình quen dùng nên mình edit lại file này một tí, up lên đây cất để dành khi nào cài lại scim down về xài. Bạn nào thích có thể tải về dùng, đặt nó vào thư mục /usr/share/m17n/

    vi-telex-locdt.mim

  • Vô đề.

    Dạo này bỏ bê blog quá, biết sao giờ, không biết post gì cả, không có việc gì gây cảm xúc đặc biệt để post bài. Chuỗi ngày chán nản, mà cái văn chương thiếu điều văng miểng của mình thì không thể lên blog mà bày tỏ nỗi lòng được rồi, chỉ có thể viết đôi ba dòng thế này là lại cạn ý, văn khô như ngói dở như bùi, chính mình còn phát chán 😀 .

    Thế là năm nay không đi Mùa Hè Xanh, dù lúc đầu cũng ham hố lắm, nhưng có vẻ như mình chưa đủ quyết tâm và "liều" thì phải, đầu tiên là vướng chuyện làm cho thầy (mà chắc gì mình làm nổi đâu, vô ngồi phụ hoạ là chính), rồi chuyện chưa biết chừng nào thi lại v.v.. nên không dám đi xa, sau đó mặt trận Thủ Đức giải tán, tất cả gom vào vụ sửa các máy tính hư quyên góp. Tới đây mình lại chợt thấy nản, nản vì không muốn tham gia cái mặt trận được thành lập vội vã chỉ sau vài ngày, hay nản vì cách đề ra mặt trận để rồi không có việc làm nên phải huỷ bỏ để qua mặt trận khác của trường, (WHISPER=pntruongan)hay nản vì chính cái lửa trong người mình chỉ chợt bùng lên nhất thời như một sự bốc đồng rồi vụt tắt(/WHISPER), hay vì một lý do gì khác???
    Chính mình cũng không biết chính xác câu trả lời?

    Rồi mới mấy hôm qua đi xe bus làm rớt usb nữa chứ, nghỉ hè mà sao chẳng có gì vui, đi học còn vui hơn nhiều, sao mong tới đi học lại quá vậy nè.

    As I am talking about the green summer, the image of "that ONE" appear in my mind. When I ask she where would she go? she degrade me for not going far away from the city. Such mockery is intolerable for me (and only she dare to do that). I was enraged and shout (type actually, because we are chatting online) at her that I and all other guys from city is different, we also has enthusiasm, voluntarity, and ambitious just like she does (and those characteristics is what keeping my mind from stop thinking about her). But day after day, it turn out more cleary that I've failed to prove my words, and she was right about me, 'bout my friend!! NO NO NO!! I pray to all the god I can remember right now that it's not true, but it just become clearlier and clearlier that it's true. Hope she don't read those words, that post may be set private the day she finish her green summer.

  • Yahoo 9 Smileys (emoticon) cho Pidgin, bản FULL

    Sau một hồi ngồi hì hụi đổi tên và sửa file cấu hình thì cuối cùng cái pidgin của mình cũng xài chung được bộ emoticon với cái yahoo 9, từ giờ tránh được cái tình trạng mình nhìn cái mặt này người kia thấy mặt khác rồi, dù dẫu sao vấn thấy thích bộ emoticon đi kèm pidgin, trông nó sáng sủa và phong cách
    hơn, emoticon của Y!M thấy thô kệch quá.
    Bà con cô bác có quan tâm thì down file attach trong bài và cài theo hướng dẫn thêm smileys cho pidgin cũng đã có trên blog này : http://my.opera.com/pntruongan/blog/show.dml/2225090

    yahoo9.zip

  • Cách trích âm thành từ file film.

    Đôi lúc có một số clip nhạc hát hay nhưng ngặt cái ca sĩ xấu quá hoặc bạn chỉ muốn nghe nhạc nên không cần một cái video clip đồ sộ gần mấy chục megabytes, nhất là khi bạn muốn đem bản nhạc đó theo điện thoại di động chẳng hạn. Lúc này bạn sẽ tự hỏi giá có cách nào trích được phần audio ra thì hay biết mấy. Cách đơn giản nhát để làm việc này là dùng chính chương trình media player của các bạn, không cần phải cài thêm soft gì cả.
    Ở đây mình sữ dụng chương trình chơi nhạc là Mplayer (http://mpalyerhq.hu), chạy được cả window, linux và MacOS, chương trình này có khả năng xuất phần âm thanh trong bất kỳ file media nào nó mở được. Bạn có 2 cách:
    Cách 1: Ghi phần âm thanh lại dưới dạng wav

     mplayer <TênFileMedia> -vo null -ao pcm:file=<TênFileAudio>.wav:fast

    Với file .wav vừa được xuất ra bạn cón thể dễ dàng convert nó sang bất kỳ định dạng nào bạn muốn. Cách này rất hữu dụng nếu bạn không thích kiểu encode của file gốc.

    Cách 2: Trích (dump) phần audio ra một file riêng

    mplayer <TênFileMedia> -dumpaudio -dumpfile <TênFileAudio>.<PhầnMởRộngThíchHợp>

    Với cách này thì phần audio sẽ mang đúng kiểu encode gốc của nó nên bạn phải chọn phần mở rọng thích hợp cho nó

  • Một ngày uể oải

    Ngày hôm nay bắt đầu bằng việc ngủ sớm. Chỉ mới 1h sáng mà mình đã lên giường khò khò mất rồi, quả là đáng kinh ngạc vì mấy ngày liên tiếp nay toàn ngủ lúc 3h sáng không. Vậy mà sáng dậy ra oải kinh khủng, lên xe ngủ như chết, đi xe bus tới ngả tư Thủ Đức mà cứ tưởng đang ở Hàng Xanh, ngủ như chết ko biết cái gì cả. cũng may là ko đi trễ. Học xong (chả hiểu mấy) tới chiều quyết định đi lên thư viện xem lại, tưởng sao hoá ra lên đó nằm ngủ như chết, thật là thất vọng về bản thân mình quá, thôi về luôn cho rồi, ngồi trên đó khéo lại ngủ nữa cũng nên. Vậy là ra đón xe S09 về, bố khỉ , ngồi ngay trong góc kẹt, xung quanh là nguyên một băng đảng quốc tế nói chuyện rôm rả, mình lại ngủ không được (sao lúc này lại không ngủ được nữa chứ) đành phải ngồi nghe 😐
    Đúng chán! Chả biết buổi tối sẽ ra sao đây

  • Cách sử dụng emtion của yahoo trong pidgin.

    Hẳn nhiều bạn khi qua dùng pidgin sẽ thắc mắc ngay là những emo quen thuộc của yahoo đâu mất rồi :-/
    Dù những emoticon của pidgin cũng rất cool nhưng chắc hẳn đã quen với yahoo thì cũng khó trảnh khỏi bở ngỡ. Rất may là có một người tốt bụng ẩn danh nào đó đã sưu tập các emticon yahoo lại và đóng thành gói để chúng ta có thể sử dụng với pidgin.
    Các bạn download gói đó tại đây:
    http://sourceforge.net/tracker/download.php?group_id=235&atid=746976&file_id=214113&aid=1650262
    Sau khi down về bạn extract file đó vào thư mục
    ~/.purple/smileys (linux)
    hoặc C:\Users\<Tên Account của bạn>\AppData\Roaming\.purple\smileys\ nếu bạn dùng vista.
    và C:\Documents and settings\<Tên Account của bạn>\Applications Data\.purple\smileys\ nếu bạn dùng XP.


    Sau khi làm xong bạn vào pidgin. Chọn menu Tools -> Preference -> Smileys
    và chọn yahoo sau đó đóng cửa sổ preferences, bây giờ bạn thử chat lại xem nào. Good luck, Have fun.