Category: Uncategorised

  • Trứng luộc la-cóoc.

    Không biết gọi thế có đúng với món này không, nó là loại trứng luộc mà lòng trắng chín mềm mềm, còn lòng đỏ vẫn ở dạng lỏng. Cái vị mằn mặn, bùi bùi của lòng đỏ, lẫn những vân lòng trắng ngọt ngọt ấm ấm. Đêm khuya, trời mưa tầm tã, bất giác ta làm một quả… Nhớ! Nhớ cái vị của ngày xưa, xưa lắm rồi, xưa đến mức mà ta không còn nhớ nỗi nữa đã là bao nhiêu lâu!

    Đó là cái thời ta còn suy dinh dưỡng. Thời đó ta bé quá chẳng biết gì, chạy chơi cùng chúng bạn, tụi nó càn té sấp té ngửa, ta bật dậy chạy theo, đau thì khóc chạy về hết đau tung tăng chạy ra. Chẳng nhớ nỗi là ta mấy tuổi, chỉ còn nhớ hồi đó ta học mẫu giáo hay mầm non gì đó ở nhà thiếu nhi thành phố, mà hình như là một trường mượn cơ sở của nhà thiếu nhi để dạy. Trường tư thục, đắt, nhưng mà gần nhà. Ba mẹ đi làm cả, anh hai thì thế, ở nhà ai mà trông.

    Ở trường có cân đo đong đếm từng cháu và báo về cho phụ huynh cháu nào suy dinh dưỡng để đề nghị phụ huynh đóng tiền chế độ bồi dưỡng đặc biệt riêng. Một quả trứng, một hộp sữa mà ko nhớ nổi là sữa tươi hay sữa chua. Một lần gần chục đứa đứng xếp hàng (công nhận thời ấy suy dinh dưỡng nhiều ghê). Cô giáo cầm cái trứng luộc nhét vào miệng từng cháu, cháu thì đông cô thì ít, một lần cô nhét hẵn nửa cái trứng vào, nhai chưa xong cô nhét nửa còn lại. Được thời gian thì mẹ rút không đóng khoảng bồi dưỡng ấy nữa. Mẹ thì hết tiền, con thì sợ trứng, sợ sữa! Mẹ đem con về tự cho ăn.

    Mẹ không luộc trứng để nhét như cô, mẹ luộc la-coóc (mẹ nói như thế) chẳng biết là tại nó bổ hơn hay tại nó dễ ăn hơn cách luộc bình thường, nhưng con thì cũng không thích món đó cho lắm. Lòng đỏ sống sống tanh tanh, lâu lâu lại nhợn, nhất là khi lòng trắng chưa chín hết. Nhưng mẹ ko nhét như cô. Mẹ ân cần âu yếm đút từng muỗng khi con ham chơi nhác ăn. Mẹ cẩn thận tém vén ko để đổ miếng nào, trứng đâu phải lúc nào cũng có. Con đón nhận nó hồn nhiên chẳng suy nghĩ gì. Mẹ kêu thì tới ăn, đâu có biết vì sao cả nhà chỉ mình được ăn món đó, nào có hay đằng sau những món đó là bao nổi niễm mẹ mong mỏi từng ngày để con không còn phải dùng cái thực đơn đặc biệt nhất nhà ấy.

    Giờ đây trong lớp học con 30 đứa, ngoài đứa cân gần một tạ ra con chả ngán số ký của đứa nào. Đêm khuya con thức theo thói quen thường ngày, chợt đói con lục tủ lạnh và làm lại món ăn ngày xưa, tới bao giờ con làm một món gì đó cho mẹ đây? 🙁

  • Ibus with ibus-unikey on gnome3 in arch linux.

    The default ibus installation in arch doesn't include gtk3 support. You will have to compile the source. This can be done by pull in the ibus-git package from AUR with yaourt.
    When you are ask to edit PKGBUILD, go to the configure section and add –enable-gtk3 options, install it and all is set.

    The problem is ibus-unikey, which is – up to date – the most popular Vietnamese input method in linux will have to be recompile to work with the new ibus. Don't download the source package it's oudated. Do a git pull as instructed in http://code.google.com/p/ibus-unikey/wiki/CompileDevSource:

     git clone git://github.com/mrlequoctuan/ibus-unikey.git ibus-unikey
    
    cd ibus-unikey
    ./autogen.sh --prefix=/usr
    make
    sudo make install
    
    
  • Gnome 3 in arch linux testing bug:

    – ibus không chạy được vì không có thư viện cho gtk3. Cóp file im-ibus.so từ gói ibus-gtk3 của f14 thì bị lỗi thiếu file /usr/lib/libgtk3-x11

    – Không chỉnh mạng sang địa chỉ IP tĩnh được. Nó luôn xài DHCP.

  • Communism the way I saw it.

    I think I may have sleeping disorder now. In spite of an early waking up this morning, I still cannot but my self to sleep at two thirty in the next morning. And strangely, my mind seem to function more quickly at night. So, perhaps, I should spit it out and then go to sleep.

    Capitalism and Communism. I've studied it, from high school to college. But I've never pay enough attention to fully understand them. So, this is the way I saw it:

    In this world, everything has its value, and its price. We sell things at its price, and the buyer get its value. As a casual employee, we sell our labor, our work. We used tool, we did things with them, we made value from them, and we sell that value to our employer. The employer own that value as his/her private property. That private ownership is the root of capitalism.

    The problem with capitalism, as Marx saw it is: The value that was created worth much more than the price of the labor. The labors will receive a sum of money that can help them refresh them self, that mean to get feed, to get rest, to get entertained, so that he can go back to work. But his work worth more than that price. Because if the value someone created when working was just strictly enough to keep him/her living, then our society will not develop. There has to be some profit in working, or else, no one will work.

    So, the employer got a good bargain, and the employee lost their profit. Marx call it an exploitation. Of course, if the price for labor was raised as high as his/her work's value, there will be no exploitation, but then how can the employer get fed. So, In Marx point of view, the employee always lost something. And if we take into account that in Marx's time, average wage was not enough for worker to get fed. Then sure it had been exploitation.

    And so!

    To fix that problem, Marx suggest Communism. It was a so innovative, brilliance idea. Instead of targeting the different between value and price he target the ownership itself. You can't fix a price to every value, the price change from time to time and place to place, it's nature for price to be a different from value. The ownership of something, however, is a society term, and thus can be bend.

    Communism is a social system that no one privately own the profit created from their work or other's work. So, the value that employee has created, will not be own by any employer. Instead, the society will distribute that value in such a way that every citizen get a decent share, accord to their need. In short, the means of work belong to the society, and the people work for the society's profit, not for their employer's profit.

    In that society, Every man and woman will work to their fullest capability, and receive enough to fulfill their every-need. And the amount of value one receive will raise as the society develop.

    No one too rich, no one too poor
    everyone get what they need
    What an utopia!

    But…! There has not been a single society on Earth ever to reach that point of Communism for long.

    Marx's society require that people won't ask for more than society can provide, people won't try to acquire too much and leave other suffering in poverty. That is a level of humanity that mankind has not yet reached.

    If a man is smart, cunning, talented, his work will create more value, he has the capability to get rich. Would he be able to forget his selfish and let the society take away his profit to distribute to other men, who are more disadvantaged than him? That is not something everyone can do. Man is selfish, after all.

    And an even worse case, every here and there, we got lazy man, who don't want to work their fullest capability but still want to receive all that they need, even more. Man is greedy, after all

    Therefore, in most country, people agree to the capitalism system, in which, the more you work, the more you get paid. You don't have to care about other's. Of course your employer will take a fraction of your profit, but if the wage was descent, then that can be an acceptable compromise.

    So, can Communism be the social system for the future? That's not something I can tell, but something I may believe. When mankind would be selfish-less enough, greedy-less enough then communism would be utopia. But it isn't something individual can decide.

  • Cách move toàn bộ linux sang một phân vùng khác.

    http://forums.gentoo.org/viewtopic.php?t=57471
    http://forums.gentoo.org/viewtopic.php?t=75699

    Cách 1:

    cp -ax / /mntpoint 

    the -a will keep permissions and modtimes etc and the -x will only copy stuff on the same partiton – /dev/ and /proc won't be copied to the new partiton, make sure you mkdir /mntpoint/dev and mkdir /mntpoint/proc after you finish copying.

    Cách 2:

    how about:
    1) mkfs hda8
    2) mount hda8
    3)Code:

    rsync -a --exclude /mnt/hda8 / /mnt/hda8

    4)fix fstab grub.conf etc.
    5)pray
    6)reboot
    7)#!?!
    8)reboot
    9)done

  • Thời xa vắng.

    Luyện xong film Thời xa vắng. Không biết ai đặt cái tựa đề sao mà thấm thía thế, thời của sự xa vắng, thời của ông nội và bà nội. Thời đó không còn phong kiến nữa, con người được tự do yêu nhau nhưng…

    Chàng trai nhân vật chính "được" cha mẹ cưới vợ cho khi mới chỉ là thằng nhóc con 9-10 tuổi. Ở quê nghèo khó, thằng anh đi cách mạng, thằng em còn nhỏ, kiếm đứa con dâu để đỡ đàn cha mẹ già. Nhà gái muốn kết thông gia với gia đình có công cách mạng vì lo Pháp đi rồi nhà mình lại mang gốc tư sản, cuộc hôn nhân này là vấn đền sống chết. Thế là đôi lứa sánh đôi.
    Chàng trai (là thằng nhóc lớn lên) không yêu cô gái (lớn tuổi hơn cả chị dâu của nó), nó yêu cô bạn học cùng trường. Thế nhưng nhà ta là nhà cách mạng, là nhà phải gương mẫu, trong ấm ngoài êm. Chuyện hôn nhân đã rồi, không được chê vợ già vợ xấu, không được chê vợ quê mùa dốt nát. Như thế là phong kiến, gia trưởng, là mất tư cách phẩm chất người cách mạng. Phải yêu thương vợ con => Vợ chưa làm gì có lỗi với chồng thì không được ly hôn vợ.

    Ông bà nội lấy nhau qua mai mối, hai người đám cưới ở cái tuổi mà bây giờ mình đang mài đít trên ghế trường cấp 3. Rồi thì ba ra đời, ông đi bộ đội. Một mình bà vừa chăm con vừa chăm nom bà cố đã già, năm thì mười họa ông ghé về thăm. Bà nhớ ông, ông nhớ bà, nhớ ba.
    Rồi ông vào bộ đội chủ lực, không còn bám địa bàn, sống với đơn vị, đóng quân ở tận đâu bà cũng chẳng biết, bà ở trong vùng kiểm soát của địch, biết cũng chẳng để làm gì, chỉ phiền hà gia đình thêm. Ông cũng hiếm khi về thăm bà, chiến tranh leo thang, súng đạn, công tác dài ngày, những cô nữ dân quân, nữ du kích, nữ cán bộ, lâu dần ông bắt đầu có nhiều thứ hơn là nỗi nhớ. Bà ở nhà quạnh quẽ, Mỹ Ngụy lâu lâu lại đến hạch hỏi chuyện bà ở vậy nuôi thằng "cộng sản con", bà cũng phải giả vờ quen với người này người kia như người ta, rồi thật thật giả giả, lâu dần bà cũng có nhiều thứ hơn là nỗi nhớ.

    Thế nhưng ông là một đảng viên, một chiến sĩ, một người cách mạng, phải biết gương mẫu, phải biết nâng niu gìn giữ hạnh phúc gia đình bà có sang campuchia bà vãn là vợ ông, bà chưa làm gì có lỗi với ông, ông không được ly dị bà.

    Và cứ thế họ sống, ông và bà cuối cùng cũng được tổ chức cho ly dị nhau, sau khi tổ chức cử một đoàn công tác xuống xác nhận việc bà có con với người khác. Cuộc hôn nhân của 2 người kéo dài cũng phải 15-20 năm gì đó mặc dù thời gian bên nhau tính bằng ngày và thời gian yêu nhau thì… không biết có để mà tính hay không nữa, mình hỏi thì chả ai trả lời.

    Cuộc hôn nhân thứ 2 của bà không thành, lúc đó bà đã 3 con, 2 với ông, một với người ta nhưng người ta bỏ bà. Người ta không phải là người cách mạng, người ta bỏ chả cần tổ chức nào đồng ý, đến nay bà vãn một mình với 3 con.

    Cuộc hôn nhân thứ 2 của ông kéo dài tới bây giờ ông với người ta ở chung một miếng đất nhưng 2 căn nhà, ông một căn, người ta một căn (!?) Mình hỏi ông có yêu người ta không thì ông không trả lời, chỉ biết rằng ông là người cách mạng.

    Chẳng biết ai đúng ai sai, chỉ biết rằng cái thời đó nó vậy thời đó nó khác với bây giờ, thời đó ai cũng khổ!! Những nổi khổ chôn giấu vào tim chẳng biết nói bằng lời nào cho xiết. Nhưng mà nói làm gì khi ai cũng khổ y như mình (!?) Và cứ thế họ sống, họ không nhâ danh tình yêu rồi làm điều rồ dại, họ sống chịu đựng phi thường và bền bỉ tới bây giờ. Vì họ biết trên họ còn một cái gì đó to lớn lắm. Trên ông còn có tổ chức, còn có Đảng, là đảng viên với ông là cái điều lớn lao, quý giá vô cùng. Trên bà còn có bà con dòng họ, có trời đất chứng giám, đó là cái gì đó linh thiêng lắm, kinh khủng lắm. Và cũng có lẽ vì ông bà biết rằng xung quanh mình, ai cũng khổ…

  • Cúp điện..

    Cúp điện ngày mùa mưa.
    Trời không oi bức lắm
    Nắng rọi qua khe cửa
    Chẳng tới nổi góc phòng
    Máy tính mở không lên
    Ti vi nằm câm lặng
    Trong tĩnh mịch thâm u
    Ta ngồi như thiếu thuốc
    Bao nhiêu game mới cài
    Bộ film vừa download
    Cái ổ cứng 1 Tê
    trơ trơ như tảng đá.
    Dỏng đôi tai nghe ngóng
    Những động tĩnh ngoài sân
    Hàng xóm láng giềng ta
    Đang cuối tuần sum hop
    Cảnh nhà ta yên ắn
    Cha mẹ cùng làm cơm
    Ta đi viết lung tung
    Ôi một ngày kỳ lạ.

  • Thât tình?????

    Thất tình??? Chấm hỏi!! Một dấu chấm hỏi thật to!!!

    Không biết ngày gì mà trong nhóm mình lần lượt rủ nhau treo status thất tình. Nghĩ cũng lạ, đã thằng quái nào có bồ đâu mà treo status thất tình!!! Có cái tình gì bị thất đâu nhỉ??

    Chút duyên chút nợ từ muôn kiếp trước! Chút xuyến xao, chút run động, chút nhớ nhung, chút linh tinh, chút vớ vẩn trong kiếp này!! Tóm cho gọn lại cũng chỉ trong 2 từ linh tinh – vớ vẩn!!

    Ngẫm kỹ lại thì đã làm được gì cho nhau đâu cơ chứ! Khi ốm đau bệnh hoạn, lúc cuối tháng hết tiền, khi vui mừng chờ lãnh thưởng, lúc buồn tủi dắt nhau về, khi hăng hái vào năm học, lúc cuối kỳ deadline dí sát mông. Nhìn lại những lúc đó…, xin cụ Trịnh tha lỗi cho con chế câu này: "Tình đã ở nơi đâu, sao giờ hiện hồn về. Tình dek khiến ta vui, toàn xuất hiện lúc buồn"

    Chữ tình trong đời chả lẽ chỉ có bi nhiêu? Người ta thất tình dễ vậy sao! Người thương ta trên đời đâu có thiếu. Kẻ ghét ta đếm kỹ cũng ra nhiều! Chẳng lẽ đi khổ đi đau, đi rầu đi rĩ, đi chán đời, đi đòi tự tử vì nước lã người dưng!

    Cuộc đời có bao nhiêu mà còn ở đó buồn, Starcraft II phát hành rồi kia kìa !!!