Categories
Uncategorised

Samsung galaxy Note 10 Lite

Vừa mua máy được đúng 1 tuần, lầu đầu tiên mình nâng tầm giá máy lên mức này nên nổi hứng viết vài dòng trên blog để ghi lại cảm nhận. Bài blog này chắc sẽ viết tiếng Việt thôi để lỡ có ai cần đọc (dù blog ế sặc xương ra) vì máy này chắc ít bán quốc tế :v

Số là năm mới cũng định sẽ lên đời điện thoại, cả cuộc đơi xài smart phone từ năm 2014 đến nay đều dùng điện thoại không quá 4 triệu rưỡi. Khởi đầu với con Blackberry Z10 giá 8tr mình cũng chờ cả năm đến khi sập giá xuống còn 4tr5 mới mua. Sau đó chuyển sang họ hàng zenfone từ zenfone Max 5.5″ đến Zenfone Max Pro M1, tất cả đều loanh quanh 3-4tr.

Cả 3 máy này thì thích nhất vẫn là Blackberry và gắn bó với nó lâu nhất. Dù cấu hình nó yếu nhất nhưng mình gần như đầy đủ mọi thứ mình cần lúc đó, không đòi hỏi gì hơn. Thế rồi thói đời càng xài nhiều càng đòi hỏi cao, hệ điều hành của blackberry không được hỗ trợ nhiều, không có các phần mềm để chat trong khi bạn bề và người thân dần chuyển sang messenger. Cuối cùng mình đành phải chuyển sang điện thoại android.

Zenfone Max thì không phải là điện thoại xịn trong làng android, ưu điểm lớn nhất là pin trâu và… hết! CPU yếu nên điện thoại không mượt như blackberry (mặc dù blackberry mở nhiều app thì nó cũng lag nhưng blackberry được ưu điểm là không có nhiều app để mở). Camera chụp thì có đẹp hơn cái camera như để trang trí của Z10 nhưng đòi hỏi phải cầm chắc tay vì CPU lấy nét siêu chậm, mà mình thì lại hay run tay. Thế nên sau 2 đời máy Zenfone Max (một cái bị rớt bể màn hình nên mình đổi và để máy sau khi sửa lại cho mẹ xài) thì mình quyết định lên đời.

Lựa chọn

Mặc dù ban đầu chỉ muốn lựa máy tầm giá 8 triệu nhưng sau vài tuần tham khảo thì tầm giá này gần như không có lựa chọn nào khác ngoài điện thoại Tàu. Các thương hiệu điện thoại Tàu gần như spam kín phân khúc tầm trung, chỉ còn vài mẫu Samsung Galaxy Axx đời cũ để cạnh tranh.

Cấu hình của Galaxy A thì mình lại không thấy thoải mái trong tầm giá, không trội hơn được hẳn so với Zenfone dù giá gấp đôi. Còn điện thoại thương hiệu Tàu thì dĩ nhiên không cần phải quan tâm nên không check luôn. Và nghĩ chắc sẽ xài tiếp điện thoại hiện tại đến hết năm thì đùng một phát mẹ làm rớt bể màn hình điện thoại :v. Thế mình lên kế hoạch đưa điện thoại của mình lại cho mẹ xài còn mình thì mua điện thoại mới. Và vì lần này có “cái cớ” nên rộng tay nới tầm giá lên khoảng 12tr.

Lại bắt đầu lựa chọn trong tầm giá mới thì ở mức này hoặc là mua Samsung Galaxy A71 mới ra hoặc mua các flagship Note8 hoặc S9 second hand. Nhìn chung có thêm một tí lựa chọn nhưng cũng không phải là khả quan lắm nên mình quyết định dán băng keo màn hình điện thoại cho mẹ xài đỡ trong lúc chờ S20 ra mắt xem S10 có giảm thêm giá nào không.

Đúng lúc đang chờ thì có tin Samsung âm thầm ra mắt Note10 Lite và S10Lite. Ban đầu mình cũng không để ý vì cấu hình Note10Lite chỉ tương đương Note9, camera thì lại bưng của Note8 xuống, trong khi giá niêm yết lại đến 14 triệu, mắc hơn Note9 second hand thậm gần bằng cả Note10 second hand. Đang nghĩ chắc tạch hết rồi thì đùng phát CellphoneS có flash sale Note10 Lite trong 2 ngày chỉ 11tr 50 ngàn. Mình hí hửng ra tiệm lượm về luôn.\

Unboxing – khui hộp

Về khui hộp thì cũng giống như các điện thoại khác, 1 cục sạc, 1 tai nghe có dây, 1 ốp lưng nhựa trong và đặc biệt có một thứ mà mình phải google mới biết là gì:

Kềm gắp ngòi và ngòi dự trữ của viết S-Pen. Đặc trưng của dòng Note.

Một điểm ưng ý nữa phát hiện được khi khui hộp là dòng chữ be bé này:

Cả cục sạc cũng có dòng chữ

Ưu

Đổi phân khúc mang đến gần như một trải nghiệm mới hơn hẳn so với Zenfone. Camera chụp đẹp hơn mà không cần chỉnh gì nhiều, chỉ giơ lên là bấm, dĩ nhiên mình chụp chục tấm vẫn không bằng người ta chụp đưa lên mạng nhưng trải nghiệm tốt hơn hẳn chụp 4 tấm thì 3 tấm out nét như lúc dùng Zenfone.

Chuyển đổi ứng dụng nhanh hơn hẳn và load được nhiều ứng dụng hơn. Điện thoại có 8GiB RAM là xấp xỉ cả laptop của mình và việc không phải load lại 9gag giúp tránh luôn cái bug khó chịu của ứng dụng này.

Màn hình AMOLED cực kỳ tiết kiệm pin khi dùng nền đen. Điều này đã nghe nhiều nhưng giờ mới được trải nghiệm. Không chỉ bằng cảm giác mà ngay cả biểu đồ lượng pin sử dụng cũng thấy rõ sự khác biệt giữa màu nền. Và rất may mình thích giao diện màu đen.

Gesture của Android 10 ban đầu hơi khó làm quen nhưng về sau cũng nhuyễn và tiễn vong được cái thanh 3 nút đáng ghét từ hồi mình chuyển qua dùng android.

S-Pen rất là tiện trong nhiều tình huống. Mình thì không phải dạng dùng bút nhiều nên ít khi có sổ sách bút viết trong người. Có một thứ dự phòng lúc nào cũng sẵn trong túi vậy lại khá là tiện, dù mấy ngày nay chưa dám xài nhiều sợ mọi người phát hiện ra là điện thoại mới.

Calendar mặc định của Samsung có cả lịch âm, và nó ghi rõ là Vietnamese Lunar calendar. Cái này dùng để canh ngày ăn chay rất là tiện, mình tìm từ app trên desktop đến điện thoại đều chưa ưng ý cho tới bây giờ.

Nhược

Chức năng tự động bật do not disturb dựa trên calendar không thấy đâu cả. Google vòng vòng thì thấy samsung vứt bỏ tính năng này ra khỏi tất cả máy Galaxy (What the hell??) từ tận cái thời S7 https://forum.xda-developers.com/galaxy-s7/help/disturb-calendar-events-t3467477

Không có chức năng export tất cả note ra chỗ khác và note chỉ sync với Samsung account, chả lẽ đổi máy là mất hết note? Thế này chắc khi nào bấn lắm mới dùng tới ứng dụng note và dùng xong export cái note đó ra riêng ngay.

Đi xa, dùng máy ở mức trung bình của mình với 4G thì máy sạc đầy từ 2h sáng, thức dậy lúc 8h còn 96% pin dùng đến 7h tối máy còn đúng 50% pin. Không thể trâu bằng Zenfone Max với cục pin 5000 mAh chà bá lửa được. Có thể với nhiều người pin 4500mAh là trâu nhưng mình lại quen xài Zenfone Max rồi.

Loa ngoài cực kỳ dễ bịt lại. Có thể gọi là ưu nếu quên tắt chuông trong cuộc họp nhưng cái chỗ để loa lại thường xuyên bị ngón út tay phải chặn mà mình lại thuận tay phải. Zenfone max thì cắt lỗ cho loa to hơn nên khó bịt còn Note 10 thì nhiều khi không muốn mà vẫn vô tình bịt mồm em ấy.

Khi cắm sạc thì màn hình luôn hiện thông báo đang sạc và tính thời gian dự kiến đến khi đầy. Cái này thì cũng hay mỗi tội thông báo này không thể nào tắt được và nó cũng không chạy qua chạy lại như cái dòng thông báo khi bật chức năng Always on Display. Search trên mạng thì thấy cũng có khối người lo sợ màn hình bị burn in vì thông báo này: https://us.community.samsung.com/t5/Note10/How-to-turn-off-quot-charging-time-remaining-quot-text-on-AOD/td-p/797585

Cá nhân mình thì lại càng sợ hơn vì mình có thói quen cắm điện thoại vào máy tính và sạc từ từ chứ ít khi dùng tới cục sạc nhanh đi kèm máy. Dù thử nghiệm lấy điện thoại khác quay lại màn hình khi sạc Note 10 Lite thì thấy dòng thông báo đúng là có nhúc nhích chút đỉnh nhưng chắc đành phải chờ update xem có tắt nó đi được hay không vậy.

Categories
Uncategorised

Film Review: Mắt biếc (Bitch eyes)

Nếu phải hỏi lý do mình đi xem film này, thì chắc phải nói là vì tò mò là chính. Mình thích tác phẩm gốc!  Cái cảm giác đọc Mắt Biếc ngay trùng thời điểm vừa ăn quả friend zone đầu đời chắc chắn không có tác phẩm điện ảnh nào mang lại được. Thậm chí bây giờ có đọc lại truyện chắc chắn cũng không thể có lại cảm giác đó. Và có lẽ vì kỷ niệm quá lớn đó nên mình không đặt nhiều hy vọng khi xem film.

Thế nên mình đi xem film với tâm trạng khá là thoải mái, coi như một bữa giải trí là chủ yếu, cốt để xem đạo diễn có dám làm gì bức phá so với tác phẩm gốc hay không.

Phần mở đầu chưa đạt

Phần này coi không suôn sẻ lắm vì một phần mình vào rạp trễ một tẹo. Vừa vào ngồi ổn định, bốc nắm bắp đang nhai đầy miệng thì ngó lên là nguyên cái cảnh ỉa đùn. Phải tốn mấy giây định thần mới nhai nuốt nổi đám bắp.

Phần mở đầu của film có dàn diễn viên nhí dễ thương và bối cảnh êm đềm dễ chịu nhưng vẫn chưa đạt được cái thần thái mình nhớ khi đọc tác phẩm gốc. Một phần vì thời lượng của các cảnh mở đầu quá ngắn khó mà bì được với cảm giác mang lại trong tác phẩm gốc. NNA dành gần 1/3 truyện Mắt biếc cho tuổi thơ của nhân vật chính và ông nổi tiếng là cây bút xuất sắc cho đề tài thiếu nhi nên khoảng thời lượng mà film dành cho phần này khá là ngắn để có thể truyền tải nhiều.

Phần giữa thảm họa

Đoạn giữa của film thì đúng là một thảm họa so với tác phẩm gốc. Chắc một phần cũng khó khi chuyển thể khi mà truyện viết theo góc nhìn của nhân vật chính lại chủ yếu tập trung mô tả nội tâm, ít có nhiều tình tiết. Mà film thì không có tình tiết không thể tả nội tâm được, quả này bắt chuyển thể đúng là ác.

Vậy nên có lẽ film phải sáng tạo thêm khá nhiều tình tiết và hầu hết đều trật quẻ!!

Trong truyện Ngạn chỉ có một tình cảm trong sáng, thuần khiết và thầm kín chưa bao giờ thổ lộ. Nếu có trách Ngạn thì chỉ trách là anh ta bị khờ thôi. Còn trong film thì các tình tiết liên quan tới Ngạn chỉ để dẫn đến một nhận xét như bạn mình nói: “Ngu thì ế chứ chả có quái gì phải luyến tiếc“.

Đi rình xem gái hẹn hò?? Really??

Cách nhân vật Ngạn trong film handle mối tình đơn phương khùng không thể tin được. Coi cứ như xem film hài mặc dù rõ ràng diễn viên không cố ý hài nhưng khi xem cứ vẫn phải cười. Ai hiền thi chắc là cười thương hại, còn ai khó tính thì chắc phải cười xỉ vả.

Trong truyện thì Ngạn không dám thể hiện gì với Hà Lan. Đi học về thì núp dọc đường rồi vù ra chạy chung  với gái thôi. Ngạn trong film vác xe đạp ra đón gái trước cổng trường, chở đi tình tứ còn hơn người yêu. Chi tiết này lại phản bội hình ảnh của một đứa yêu đơn phương chưa bao giờ dám nói. Chả biết hồi năm 196x người ta yêu nhau kiểu gì chứ ngay cả thời nay thì đứng đón trước cổng trường là hoá bằng quá ông nội cha lời tỏ tình.

Và sau khi đã chở gái đi vài vòng sông Hương không biết bao nhiêu lần như vậy thì Ngạn để mất gái khá dễ dàng. Đã không có gan giữ gái lại có gan lết xác đi theo dõi xong nhìn tụi nó tình tứ với nhau. Mà đã rình còn không chịu rình một mình, phải kéo theo một cô gái khác vô rạp phim để rình chung để rồi khi tình nhân người ta đi tăng 2 thì Ngạn phải chở cô kia về, không rình tiếp được. Cùng một lúc phế với cả hai cô gái mà thì ế là chuẩn bài rồi.

Đúng lý ra toàn bộ phân đoạn này nên cắt bỏ và bám sát nguyên tác. Film thay đổi tình tiết có vẻ như Ngạn bị phản bội, có vẻ muốn làm cho khán giả thông cảm với nhân vật chính hơn. Nhưng cách thể hiện của film lại khiến người ta thấy Ngạn bị đá cũng xứng lắm. Nói chung cắt luôn có khi film lại hay hơn.

Hộp dầu cù là

Sau pha đi rình gái thảm họa đó thì Ngạn có màn chứng tỏ tình yêu bằng cách ra tay nghĩa hiệp gây sự với ông anh họ nhất đẳng huyền đai khi ổng dám lơ cô gái Hà Lan để đi với gái khác. Phần này thì bám sát nguyên tác nhưng mình vẫn thấy có gì đó chưa đã. Đặc biệt là chi tiết hộp dầu cù là.  Hộp dầu kỷ niệm dấu yêu mà gái xức cho Ngạn ngày bé đã biến thành công cụ chống cảm gió để cô gái đi đêm với trai.

Đây là một chi tiết khá đắt giá mà film đã cố gắng thể hiện nhưng không hiểu sao lại thiếu câu nói đắng cay nhất mà gái lỡ miệng dành cho Ngạn. Đoạn mô tả tâm lý của Ngạn khi nghe câu nói đó trong truyện là một phần mình rất thích. Rốt cục tình yêu là gì? Vị tha hay ích kỷ? Gần chục năm sau khi đọc tác phẩm mình vẫn chưa trả lời được. Giá như film có thể khai thác chi tiết này sâu sắt hơn, đắt giá hơn nữa.

Ngạn chăm bà bầu?? What??

Cả đoạn này là sáng tạo (hay tối tạo gì đó) của film. Trong truyện thì lúc gái có bầu Ngạn chờ đẻ thì Ngạn đi học cao đẳng sư phạm mất xác rồi, chỉ còn trao đổi qua thư từ. Có lẽ film muốn tăng thêm điểm đảm đang chung thủy của Ngạn để khán giả có cảm tình. Nhưng mình lại tháy đoạn này thừa. Hà Lan có ba cô xài toàn đồ Mỹ, đánh xe hơi đi nhảy đầm thì việc gì phải chờ tới Ngạn vào chăm bà bầu và sức mấy mà có chuyện Hà Lan cạn sữa phải để Ngạn phải đi xin về nấu cháo? 

Nhìn chung đoạn có tác dụng tạo cảm hứng cho khá nhiều meme trên mạng. Mặc dù xử lý của Ngạn có vẻ đỡ ngáo hơn khi đi rình gái nhưng nó không làm film khá hơn. Có chăng nó chỉ khiến hình ảnh Hà Lan tệ hơn thôi. Phản bội trai tốt, đến khi bị trai đểu đá thì mặc nhiên để cho trai tốt đến chăm mà chả thèm đoái hoài. Hà Lan trong truyện chỉ dùng Ngạn làm thùng rác trút bầu tâm sự chứ không nhận sự trợ giúp nào từ Ngạn, Hà Lan trong film thì trai đưa cái gì cũng lấy, quá bạc bẽo.

Đoạn kết cũng ổn

Đoạn kết của film gỡ gạc lại khá nhiều phần giữa. Mình không thích cái kết trong truyện, nó mô tả hơi lê thê và không rõ ràng tình cảm giữa Ngạn với con gái Hà Lan. Truyện nói Ngạn thương Trà Long bằng 1 tình cảm đặc biệt. Không biết đặc biệt kiểu gì mà cuối cùng con bé yêu Ngạn luôn, chả khác gì nuôi con của người yêu cũ để sau này làm thịt gỡ vốn cả.

Ngạn trong truyện quan tâm con bé rõ ràng và trong sáng hơn. Khán giả bớt phải tưởng tượng nhiều cái không hay. Hà Lan cũng có nhiều đất diễn ở phần cuối film hơn là trong truyện để làm rõ suy nghĩ của nhân vật hơn. Chứ như trong nguyên tác đến tận cuối truyện Hà Lan vẫm như một ẩn số với Ngạn thì vã quá.

Và đoạn cuối khi Ngạn ra đi cũng dễ lý giải hơn trong film so với truyện. Ra đi đơn giản vì friendzone ba mươi mấy năm khổ quá rồi thì đi thôi. Đúng theo chân lý: cách duy nhất để ra khỏi friendzone là quẩy đít bỏ đi. Cũng chả cần Hà Lan dí kịp Ngạn làm gì, Ngạn vô Sào Gòn múc cô giáo Hồng ngon hơn. Còn cô gái bán sữa 1 con đó thì cứ cho cổ ế là đáng kiếp. Kết như vậy nhìn chung là ổn.

What can be done?

Nhận xét 1 cách tích cực thì có thể chỉnh phần giữa film một tí là tác phẩm sẽ rất ổn. Chí ít là với fan của nguyên tác như mình.

Đầu tiên là drop cô Hồng đi, hoặc phải thêm đất diễn cho cô. Mặc dù cô Hồng nhìn ngon thiệt, mặt xinh dáng chuẩn chứ không còm nhom đẹt ngắt như cô gái Hà Lan cạn sữa kia. Nhưng mà đất diễn dành cho cô Hồng quá nhạt nhòa, không biết cô từ đâu tới hay đi về đâu mà cô chỉ xuất hiện để làm rõ hơn cái sự phế của Ngạn. Hoặc là thêm đất diễn cho nhân vật Hồng, còn không lấy diễn viên đó đóng vai Hà Lan luôn chắc cũng ngon (mặc dù lúc đó chắc film là biếc nguyên người chứ không chỉ mắt biếc). Nhưng nhìn chung là không nên phí thời gian với một nhân vật ít đất diễn như vậy.

Thứ hai là cần chỉnh lại thời sinh viên sôi động của Ngạn. Ngạn không cần đi rình Hà Lan hẹn hò. Một mình khán giả xem Hà Lan hẹn là đủ rồi, Ngạn chỉ cần ngồi nghe Hà Lan tâm sự, đau khổ một cách bất lực nhưng lại vẫn phải tìm cách bao che cho gái mỗi khi về quê bị gia đình gái hỏi thăm. Thế là đủ chuẩn friendzone thê thảm rồi! Đi rình gái hẹn hò nó bần lắm! Và

Ngạn cũng không cần phải đi chăm bà bầu! Thời lượng film đó nên được dùng để mô tả mối quan hệ lụy tình đau khổ của Hà Lan, thậm chí có thể thêm cả cảnh nóng vào phân đoạn này. Cả trường đoạn yêu đương của Hà Lan trong truyện chỉ thể hiện qua các tin tức nghe lỏm của Ngạn độc giả toàn phải tưởng tượng và cuối cùng cả độc giả lẫn Ngạn cũng không hiểu rõ được nhân vật Hà Lan. Film hoàn toàn có đất để lột tả thêm nhân vật này, có thể làm khán giả đồng cảm và ủng hộ Hà Lan chạy theo Ngạn trong đoạn kết của film. Hơn là như hiện tại lúc kết khi Hà Lan chạy theo Ngạn mình chỉ muốn trù cho con này té lọi giò nó cho rồi.

Nhìn chung thì film cũng không phải là quá tệ, có thể xem như một lời kết cho những kỷ niệm của độc giả với tác phẩm gốc. Rating: 6.5/10, làm tròn lên 7/10 cho film Việt

Categories
Uncategorised

Muôn vẻ sinh viên… khó đỡ

Ghi chú vui một số trường hợp khó đỡ đã từng gặp trong thời gian hướng dẫn thực hành từ trước tới nay của mình. Có cách điệu lên một ít và có biên tập lại một ít, các câu thoại không phải là nguyên gốc và mình cũng không để tâm là của ai.

Nếu nhớ thêm tình huống nào sẽ bổ sung vào post này.

Case 1: Em nào có nhớ.

SV: Dạ thầy ơi, em lỡ tắt codeblocks (phần mềm dùng thực hành lập trình) rồi thì làm sao để nộp bài ạ?

Tắt codeblocks thì chương trình em viết vẫn còn mà, mở lên lại rồi nộp thôi em.

SV: Mở chương trình ở đâu thầy?

Ủa chứ lúc tạo project em lưu nó ở đâu?

Sinh viên nhìn vào màn hình, vẻ rất căng thẳng và đăm chiêu:
– Dạ em cũng không nhớ nữa !?

Case 2: LƯU luyến, luyến LƯU?

SV: Thầy ơi sao máy em không chạy?

Dĩ nhiên là không rồi, nó có gắn bánh xe đâu mà chạy! em tải xong phần mềm thực hành về chưa?

SV: Dạ rồi thầy!

Chắc là rồi không?

SV: Dạ chắc! Em tải xong rồi!

Tải về đâu?

SV: Thì tải từ cái link thầy đưa đó thầy!

Thì biết là từ link tui đưa rồi nhưng tải về lưu ở đâu?

SV: Lưu là sao thầy, em không hiểu…

Case 3: Em đi học rất đầy đủ.

Thầy ơi, sao bài em làm nộp lên nó cứ báo sai hoài

Sai là tại nó không đúng đó em. Em chạy thử chưa

Dạ chưa, máy em không chạy thử được!

– Bị sao mà không được?
Liếc qua màn hình sv thấy một file Untitled tổ bố không có cả phần đuôi .cpp
– Em tạo project cho bài tập này chưa?

Tạo project là sao thầy?

Là cái thao tác hướng dẫn tuần trước rồi đó

Dạ em không nhớ lắm

Không nhớ thì mở ghi chú của em ra rồi làm theo đi, thầy đâu có bắt thuộc lòng.

Dạ phần đó em không có ghi!

Nén cục khẩu nghiệp xuống, hướng dẫn tạo project.
Sao có cái báo lỗi thế này, em cài phần mềm chưa?

Dạ cài rồi thầy

Cài đúng hướng dẫn không? Sau khi tải về rồi em làm gì để chạy?

Dạ tải về rồi nhấn vô chạy thôi.

Còn vài bước nữa rồi mới chạy được, tui hướng dẫn rồi mà, mở ra coi lại coi?

Dạ em không có ghi!

Categories
Uncategorised

Ryzen 7 3700X on archlinux

This post will document problem(s) I may or may have encountered running the 3700X on archlinux and the fix that I might have applied

Geekbench score

The score is OK for 3700X AFAIK, but I haven’t test with sustain load yet: https://browser.geekbench.com/v4/cpu/13909162

The sound card

The very first problem after booting was static and crackling noise from the sound card:

0b:00.4 Audio device: Advanced Micro Devices, Inc. [AMD] Starship/Matisse HD Audio Controller

A quick googling lead me to a very old questions on askubuntu.com: https://askubuntu.com/questions/405071/static-and-crackling-in-my-hdmi-audio. Seem like it has been a common problem on ATI card but I haven’t got a chance to experience it, archwiki also got some line about the fix: https://wiki.archlinux.org/index.php/ATI#HDMI_audio

In short, edit

/etc/pulse/default.pa

append the prameter tsched=0 will resolve the problem.

load-module module-udev-detect tsched=0

Thermal sensors

The second problem I encounter was no thermal sensors working, lm_sensors report 0 RPM Fan speed and no temperature of any kind:

$ sensors
asus-isa-0000
Adapter: ISA adapter
cpu_fan:        0 RPM

Luckily, archwiki have a note for my exact case: https://wiki.archlinux.org/index.php/Lm_sensors#Asus_B450_motherboards_with_Ryzen_CPU . After installing the AUR package and append the kernel parameter and reboot, the sensors was fine.

$ sensors
asus-isa-0000
Adapter: ISA adapter
cpu_fan:        0 RPM

it8665-isa-0290
Adapter: ISA adapter
in0:          +1.43 V  (min =  +0.99 V, max =  +0.50 V)  ALARM
in1:          +2.50 V  (min =  +2.25 V, max =  +2.67 V)
in2:          +2.00 V  (min =  +0.64 V, max =  +1.46 V)  ALARM
in3:          +1.98 V  (min =  +2.68 V, max =  +2.76 V)  ALARM
in4:          +0.03 V  (min =  +0.85 V, max =  +1.80 V)  ALARM
in5:          +0.03 V  (min =  +0.58 V, max =  +0.61 V)  ALARM
in6:          +0.03 V  (min =  +1.31 V, max =  +2.74 V)  ALARM
3VSB:         +3.36 V  (min =  +5.21 V, max =  +5.56 V)  ALARM
Vbat:         +3.25 V  
+3.3V:        +3.36 V  
fan1:        2636 RPM  (min =   33 RPM)
fan2:           0 RPM  (min =   15 RPM)
fan3:           0 RPM  (min =   15 RPM)
fan4:           0 RPM  (min =   -1 RPM)
fan6:        1149 RPM  (min =   -1 RPM)
temp1:        +56.0°C  (low  = -107.0°C, high = +127.0°C)
temp2:        +35.0°C  (low  = +112.0°C, high = +75.0°C)  sensor = thermistor
temp3:        +41.0°C  (low  = -25.0°C, high = -39.0°C)  ALARM  sensor = thermistor
temp4:        +41.0°C  (low  = -21.0°C, high = +123.0°C)  sensor = thermistor
temp5:        +41.0°C  (low  = +103.0°C, high = -71.0°C)  ALARM  sensor = thermistor
temp6:        +41.0°C  (low  = +46.0°C, high = +85.0°C)  sensor = thermistor
intrusion0:  ALARM

Categories
Uncategorised

Back to AMD

How long was it? 12 years, since 2007, when I built my first PC to go to college. My first CPU was the Athlon 64 x2 4400+, if memory serves me well. Those were the time when AMD got a lead in technology, the first 64 bit multi-core CPU to hit consumer market. But those time was short lived, multi-core software took time to catchup and when it does, Intel got their reply.

The Athlon 64 served me well. It got me through college, and into my working years. But I never got an upgrade choice from AMD, their Athlon line up couldn’t compete, their Phenom still couldn’t, their FX also failed, and then they just sort of gave up. For years, they only sell cheap CPU, that can’t meet my demand. And when my Athlon died after 6 years of service, I switched to a Core i5 – 3550 or something.

Another 6 years passed, the Core i5 is now falling behind in many tasks and in dire need for an upgrade. It can’t play 4K video, it’s a bottle neck for my GPU in, and it takes a lot of times only heavy crunching workload. And most importantly, it struggle to run the variety of virtual machine that I’m using for code work. Thus I have to look for an upgrade, and when I start considering options, AMD bounce back.

The ryzen CPU was good, it showed how Intel was lazy and greedy for the last decades after they dominate the market. Right after ryzen release, people see that Intel could have added more core into one CPU dire, but they just didn’t want to. Intel could have thrown in a better heatsink fan but they just didn’t want to. And when news of Ryzen 3000 series with Zen2 architecture come out, I decide to switch.

My choice was the Ryzen 7 3700X, the price was announced at 8.690.000VND. I have been using mid-range CPU for my whole life, so this was a big bump, but 8 core – 16 threads with 4.2GHz boost in a 65W TDP seem too good. I don’t overclock so the 65W TDP limit is more of a pros than cons. And at that price, it beats anything Intel currently offer in every possible ways of comparision.

First time buying any CPU worth more than 6.000K VND

The mainboard choice was more of a hassle. Ryzen 3000 series was built for AMD X570 chipset, but I distrust that chipset. They seem a bit rush to releasing X570, PCIe 4.0 is more of a gimmick than a feature right now and the 15W TDP just for the mainboard running, doing absolutely nothing is a big annoyance. Moreover the required fan for the chipset seem like a major weak point. CPU HSF can be replaced but we don’t have any standard for replacing chipset fan.

And the biggest downside of of X570 is they are vastly overpriced. Moreover there was no plan to reduce price of the last gen X470 chpiset so I decide to go with B450 chipset in the Asus ROG Strix B450F. At 3.350.000VND, it was the biggest B450 board I could find. And since I have grown skeptical with Gigabyte BIOS updating process, it seems like a good chance to try out Asus board.

RAM choice was two sticks of Gskill Trident Z 3000. Even though the internet recommend even 3600 or 4000Mhz RAM for Ryzen 7, but 3200 were the highest got sold here and they are too pricy. I purchase the RAM first before Ryzen 3700X release. The was almost 3.050.000VND in May and the put the whole CPU upgrade price tag at almost 16.000.000VND. That was more than my first PC (with monitor include) and it should mark the time I switch to more serious workload.

I also switch to NVMe SSD so that I can migrate the old SSD to the new HTPC for family use, completing my computer vision at least for the next decade